Dataset Viewer
Auto-converted to Parquet Duplicate
audio
audioduration (s)
3.02
18.9
transcription
stringlengths
39
344
Cô bạn tôi đang trả lời điện thoại với một nụ cười rất chuyên nghiệp, quay quay chiếc bút giữa những ngón tay một cách vô thức.
Trong bóng tối mà tôi thấy bên trong đôi mắt nhắm, những vùng sáng mờ mờ trôi rất chậm.
Tôi với anh ta có quan hệ gì? Tôi muốn có một sự liên hệ.
“Thưa ông, tôi không thể nói là mình biết gì về việc đó. Năm nay, mẹ tôi sẽ mang bánh gối và hoa về một căn nhà không có tôi. Hôm đó, trước khi lên đường tôi nhớ Ruth và tôi đã đi dạo một chút, và chúng tôi bước vào gian bếp của ngôi nhà chính, ở đó Fiona và vài cựu binh đang nấu một nồi hầm tướng.
Tôi muốn gặp nó thường xuyên hơn. Tôi xoay mặt vào tương, cố ngồi im nhưng vẫn run rẩy từng chập.
Những người khác đứng phía sau tôi, và trong khi đợi trả tiền thừa, tôi quan sát họ qua một trong những cửa sổ to mờ sương, họ đi tới đi lui dưới ánh nắng, không nói chuyện, chỉ nhìn xuống biển dưới kia.
Một thời khắc nào đó, tôi thấy mình đi với Quỳnh lên cầu thang bằng gỗ lên căn phòng của Quỳnh.
à, lâu quá rồi nhỉ?” Gotanda đón chào tôi bằng một nụ cười.
Mưa thật là dễ chịu.” Những người câu cá vẫn nhìn chằm chằm ra Thái Bình Dương.
Chúng tôi đến một nhà hàng ăn sandwich bò nướng và xa lát. Chú sẽ quay lại ngay,” tôi nói và nhảy ra khỏi xe.
Đó là sự khác biệt.” “Cô đang nghiêm trọng hóa công việc ở khách sạn thì phải?” tôi hỏi. Vài năm trước, thậm chí chỉ sáu tháng trước đó thôi thì đã có thể làm vậy.
“Vâng, cái đó đấy. Mọi chuyện dễ dàng và đơn giản hơn nếu ta tự mình bắt tay vào việc. Mỗi phản ứng lột tả sự đầy tràn của cuộc đối thoại giữa chúng ta.” “Ngớ ngẩn như mọi khi,” Yuki nói.
Con bé mang hóa đơn đến quầy tính tiền, rút ra một tờ bạc mười nghìn yên từ trong một cuộn tiền có chừng năm hay sáu tờ, đưa cho người thu ngân, rồi cầm đống tiền trả lại nhưng thậm chí không thèm liếc qua.
Tôi thấy lòng nao nao, bất an. Nhưng có lẽ nó không mang ý nghĩa nào, chỉ là những hình ảnh của những giấc mộng chập chùng tôi thấy hàng đêm, tôi là một đứa con gái thường chiêm bao.
Tôi vừa nghe radio vừa lái xe về Tokyo. Nàng đang tìm kiếm tôi. Nàng thở ra nhè nhẹ. “Chuyện đó giúp tôi mau chóng trưởng thành.” “Ai cũng phải trưởng thành mà.” “Cậu nói đúng.
Tôi nhớ lại, khi ở Norfolk cậu ấy bảo tôi rằng ngay trong khi đang tạo ra chúng, cậu đã lo không biết chúng tự vệ ra sao, chúng cầm nắm món này món nọ như thế nào, và giờ đây nhìn chúng, tôi cảm thấy được cũng một mối quan tâm đó.
Ông châm lửa đốt. Vì vậy họ đã quay theo cả hai cách và mọi người đều thích cách của tôi hơn nhiều.
kịch…, có vẻ như người ấy đang đi dép lê hay thứ gì đó.
Tôi vẫn nghĩ nếu như tôi ra nước đủ nhanh thì sẽ chẳng có vấn đề gì, và tôi tự làm cho mình nhiều lần cho chắc ăn.
Con giấu thì dì cũng biết rồi. Nhưng cậu có thể cưỡi con Mâm xôi miễn là cậu không được lấy cán roi thúc cậu ấy.
Judy Bridgewater. Ít nhất thì tôi nghĩ thế.” “Có đáng sợ không?” cô hỏi.
Ai có thể hiểu được chú đang nói về cái quái gì? Thế rồi người đàn bà rời Đại lộ Chính rẽ vào một con phố nhỏ gần khu trông ra biển. Trên gác, một căn gác xép dài, hẹp ở cuối hành lang, trước đây từng là phòng của người giúp việc.
“Chú không biết an ủi người khác sao?” “Chú đang an ủi cháu đây.” Con bé gạt cánh tay tôi khỏi vai nó rồi lấy một tờ giấy ăn trong túi xách, “Chú biết không, ở chú có một cái gì đó rất khác thường,” con bé nói.Hai chú cháu quay về khách sạn.
Tôi hy vọng các em hiểu được chúng tôi đã có thể làm đến thế nào để chăm nom bảo vệ các em.
Ma thì mãi mãi mang hình thù lúc chết, nhưng trong những giấc mộng của dì, Chi cứ dần dần lớn lên.
Tôi đào hố và chôn Kiki. Khi đó mình chẳng nói gì với cậu, nhưng mình tìm kinh lắm. Nếu đã biết tương lai mình được định đoạt thế nào thì còn học, còn vẽ, còn viết để làm gì?
Nếu quá nhiều điều tiếng về chuyện này lọt ra dư luận, khách sạn sẽ bị ảnh hưởng.
Lúc nào đó, anh có thể trở nên rất hữu ích. Mà có khi họ lại có chỗ khác nữa không chừng.
Đáng lẽ tôi cứ lên giường với cô khi có cơ hội cho rồi.
Yumiyoshi nhẹ nhàng như tiếng tích tắc của đồng hồ, hơi thở cô phả một đốm âm ấm, ẩm ướt trên tay tôi.
Tôi lại còn biết có ít nhất một người chăm sóc khác đã làm việc này suốt mười bốn năm trời dẫu hoàn toàn chẳng được tích sự gì.
Không phải ý nghĩa, mà là cảm giác của giấc mơ ấy theo tôi, tôi nhớ lại những ngọn gió vừa thân yêu vừa se sắt, nhớ những ngón tay Chi vuốt trên cánh tay tôi khi chúng nhỏ bé nằm dưới một bầu trời rộng sắp tối tím âm u.
“Đây là thủ tục hành chính. “Thế còn vợ cũ của cậu thì sao?” Anh ta lại lắc đầu.
Chú nói, cháu có ăn uống đầy đủ không?” Yuki hắng giọng.
Tôi không muốn nói thêm gì về Madame, về Phòng Tranh hay bất cứ chuyện gì khác liên quan, nên tôi lấy cuốn băng Judy Bridgewater ra khỏi cái xắc nhỏ mà săm soi kỹ hơn.
Chưa đến ba ngày sau khi cô bước ra khỏi cuộc đời tôi, tôi đã nhận ra điều đó.
Ông ta chẳng thích chuyện trò nhiều với chúng tôi, lại có cái kiểu đi khắp nơi, vừa đi vừa không ngớt thở dài và lắc đầu tỏ vẻ ghê tởm ngụ ý rằng chúng tôi chưa đủ gọn gàng ngăn nắp để giữ cho nơi này sạch đẹp.
Nhưng bởi Ruth từ Hailsham đến nên bằng cách nào đó cái ý niệm kia đâm ra nằm trong phạm vi những điều có thể.
Tôi uống hết nước, ông kêu bồi nhờ gọi taxi đưa tôi về. Tôi đứng lại quay sang cậu, nhưng tôi chưa kịp nói gì thì Tommy đã thở dài.
Và tôi đã quyết định, tôi sẽ làm việc này cho cô ấy, tôi sẽ bắt được kẻ khốn nạn đã làm trò này.
Bất cứ thứ gì nàng mang theo - vốn cũng gần như chẳng có gì - đều không ghi dấu một cái tên.
Nhưng rốt cuộc tôi cũng vượt qua được, và ngay khi tôi gặp lại cô, ở trung tâm phục hồi tại Dover, mọi khác biệt giữa chúng tôi dẫu không hẳn đã biến mất nhưng dường như không còn quan trọng như những điều khác nữa, như chuyện hai chúng tôi đã cùng lớn lên ở Hailsham, rằng chúng tôi cùng biết, cùng nhớ những chuyện không ai biết không ai nhớ.
Cô làm vậy khiến cho Tommy và tôi, vốn đang ngồi hai bên cô, không thể nghe họ nói gì, và bởi cô ngồi xen giữa chúng tôi nên chúng tôi cũng không thể nói chuyện với nhau, thậm chí nhìn thấy nhau cũng không.
“Đôi tai cô ấy có sức mạnh đặc biệt. Tôi có tất cả lý do để ghét đứa con gái đó.
Đó cũng có thể là một khả năng mà?” “Thôi được, hãy nói đến khả năng đi,” Gotanda nói, xòe rộng tay lên bàn.
Tôi chợt nhận ra rằng tôi đứng ở bên ngoài thân thể mình, đứa con gái vừa bước vào gian phòng cùng với Quỳnh là tôi, nhưng tôi đang ở bên ngoài nó.
Tôi bước về phía chiếc bàn học để lấy sáchở đến thư viện ôn thi.
Khi em nương nhờ cơ thể của Mai, em trở thành nỗi buồn của Mai.
Anh ta đã kết nối các thứ lại với nhau theo cách riêng của mình.
Tôi vùng vẫy, họ đã nhấc tôi lên khỏi mặt đất và kéo lê tôi sang một bên.
Họ chấp nhận số phận, nhưng vẫn khát khao trì hoãn.
Giờ tôi sẽ cố trả lời những câu hỏi của các em càng thấu đáo càng hay. Họ biết làm thế nào để khiến ta suy sụp.” Cậu ta nói, nhìn vào móng tay mình.
“Tôi sợ bóng tối. Mà còn vì những chuyện như đã xảy ra tuần trước.
“Có tốn công lắm không?” “Ừm, tương đối,” cậu ta nói sau một giây im lặng, tạo ra cảm giác như thể việc đó đúng là rất khó khăn.
Rốt cuộc thì chúng ta đều chìm đắm trong thế giới ảo giác này.” “Xúc tuyết cho vui,” tôi buông một câu.
Tôi không thể làm thế được nếu cầm theo cách đó. Cậu phải xem các bức ảnh cẩn thận hơn nhiều.
Ông ta không nói ra miệng nhưng người ta biết tỏng là ông ta đang nghĩ gì...
“Nhưng có lẽ cháu hiểu tại sao cô ấy rời bỏ chú.” “Ý cháu là gì?” Con bé nhún vai không nói gì.
Lúc này lão làm chúa tể thiên hạ. Bà mẹ nhẹ nhàng bảo con gái: -Con vào lấy ra đây một chai.
Nếu tôi làm được điều đó, có thể chuyện này sẽ được giải thích rõ ràng hơn. Thế rồi hè sang, rồi thời điểm tròn một năm từ khi chúng tôi mới đến Nhà Tranh.
Ngay sau đó, sự nhượng bộ mà tôi chờ đợi từ lâu lặng lẽ phủ kín bầu không khí. Dường như tự chúng trở nên sống thực.
Em đã luôn để ý tới anh nhưng lúc ấy em không biết phải thể hiện thế nào.
Khách sạn này hoàn toàn không giống như khách sạn trước đây tôi đã làm việc.
Mỗi năm bốn lần – xuân, hạ, thu, đông – chúng tôi lại có một cuộc kiểu như là triển lãm đồng thời bán tất cả những gì chúng tôi đã làm được trong ba tháng kể từ lần Trao đổi trước.
Sau đó về nhà với vợ. Vậy nhưng tôi vẫn tiếp tục đi dạo quanh khu phố, cố gắng suy nghĩ.
Ít nhất thì cũng không có liên quan trực tiếp. Những đợt sóng trong đầu tôi nổi lên từng chặp, lúc mạnh mẽ, lúc yếu ớt.
Chuyện đó chúng mình ai cũng biết, vậy sao chúng mình không nhìn thẳng vào nó chứ.
Nứt sọ. Bình thường tôi rất khỏe. Biết là đủ. Nếu chỉ còn một lần để nói thì phải nói thật.
Cậu ta có một sức hấp dẫn khó cưỡng lại. Cháu không nhớ, nhưng cháu sẽ kiểm tra lại.” “Cháu xem giúp chú ngay bâu giờ được không?” tôi hỏi.
hiện thực không? Thực sự là tôi quá ngỡ ngàng.
Tôi nghĩ đến bài luận thì cũng chẳng khác nào tôi nghĩ đến một trận bóng rounders ở Hailsham mà trong đó tôi đã chơi đặc biệt cừ, hay một cuộc tranh cãi từ rát lâu mà giờ đây tôi có thể nghĩ ra tất cả những điều thông minh lẽ ra hồi đó mình nên nói.
Nếu có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra, không khí biến chuyển sao đó khiến cháu có cảm giác là việc đó sắp đến.
Không, tôi đi xa quá rồi. Có gì đó đứng dậy trên sàn nhà.
Và cháu biết là có lẽ chú cũng giống như những người khác, ghét cháu vì cháu nói thế.
Tôi không bao giờ làm được như thế.” “Vâng, cảm ơn, nhưng tôi chẳng bao giờ bắt chước được một nha sĩ.” “Aaa...” Gotanda gạt bỏ lời khen lại của tôi.
Tôi nhớ là mình đang đứng ở hành lang, hai tay đút trong túi thì nhận ra xung quanh tối om.
Tìm kiếm dòng chảy bí ẩn kia. Cậu ta không bắt tay tôi, tôi thấy mừng vì điều đó. “Cháu không thể tin nổi chú lại làm chuyện đó.” “Tất nhiên lúc đầu chú đã từ chối,” tôi cố biện hộ.
Không ngờ cái chết của Chi dì không bao giờ quên được.
Viết bằng tay. “Mọi chuyện vẫn ổn,” cậu ta nhẹ nhàng đáp, thoáng cười buồn bã. Tôi và Yuki nướng thịt với hành và xì dầu, trộn xa lát và nấu xúp miso với đậu và hành tươi.
Cái Quỳnh là con của cô mang nặng đẻ đau, cô sinh Quỳnh ở Tràng Thi, chứ có phải cô đặt hàng người ta mang lại giao tận nhà đâu.
Ngôi làng này phải dành riêng cho ban tham mưu, cho ngựa nghẽo, càng tin, kho quân trang, và tất nhiên cả lão trung tá đểu cáng ấy.
Phía dưới còn một phần ba trang giấy trắng, nhưng dì Lan không viết gì vào đó nữa.
Nếu hỏi thầy, thầy sẽ dạy: hãy tha thứ.
Đi quá nhà bưu điện một tí, chúng tôi thấy một ngôi nhà quét sơn trắng, đèn đóm trong nhà bật sáng suốt từ các cửa sổ tầng trên cùng xuống tận tầng trệt.
Những ngón tay đang âu yếm của người đàn ông. Chi không biết cuộc đời này. “Cậu nhắc tôi nhớ đến cái gì đó.” “Tôi cũng vậy.” Chiếc bình Hà Lan và ba hiệp sĩ râu dài của Picasso chăng?
Như là đi họp lớp vậy.” “Thật độc đáo,” cô gái cười khúc khích.
Vậy bộ xương người thứ sáu là ai? Không ai trả lời. Đối với cô ta, cô đơn là điều gì đó có thể nhờ người khác xua tan đi được.
Một người phụ nữ to lớn gấp ba lần Yuki có vẻ như không muốn tránh đường cho tôi lắm. Chi về nói chuyện, bằng tiếng của lá, bằng tiếng của mưa và những cơn gió đêm không bao giờ ngủ.
Nó tắt ngấm. Không biết cậu thế nào chứ tôi thì đói meo rồi đấy.” “Tôi chờ đấy,” tôi nói rồi gác máy.
Tôi có thể đọc được điều ấy trong ánh mắt của cô, cách cô thở, kiểu mà cô nói chuyện và thậm chí từ cả những chuyển động của bàn tay cô.
Các cô thủ quỹ có lẽ cũng sẽ không nhận tiền của các anh hùng đưa trả mà có khi lại còn đưa tiền cho các anh nữa, cùng với những nụ hôn khi các anh đi qua quầy tiền của các cô.
Sự hành hạ của trung đoàn cứ thế tiếp diễn trong đêm tối. Khi sự im lặng trở nên quá nặng nề, tôi bật giàn máy stereo trên xe lên.
Sau đó con đười ươi với cái chùy của nó bước vào phòng.
Đến lần thứ sáu, tôi ném ống nghe xuống sàn. Thật là một ngày hay ho! Lúc ở Huế, Chi nói Chi sẽ trả lại cho tôi thân thể này, chúng tôi sẽ chia lìa vĩnh viễn.
Thật ra nội dung bài hát hoàn toàn không phải vậy, nhưng lần ấy tôi hiểu nó trong đầu như thế.
Người phụ nữ ấy, người đầu tiên dẫn tôi tới khách sạn Cá Heo, nàng, cô gái gọi cao cấp trong thế giới ngầm về đêm của chính nàng.
Sau bao năm, những con người này cuối cùng đã tới được Hawaii. Tôi có hầu hết những thứ tôi muốn. Tất nhiên rồi, ánh mắt của cậu ta sẽ làm cô ngẩn ngơ.
Tôi đã từng biết một nhà tù như thế, rất sẵn sàng tiếp nhận mà lại có đủ cả ánh nắng mặt trời sưởi ấm nữa!
Cô muốn vào phòng nào nhỉ?” “Ừm đợi chút,” cô gái nói và rút một mảnh giấy trong ví ra. Nhưng cô ấy không có cảm quan về những vấn đề thực tế.
Trong những tháng đầu tiên ở Nhà Tranh đó, tình bạn của chúng tôi đã không hề suy suyển bởi vì, ít nhất về phía tôi, tôi luôn nghĩ rằng có hai Ruth hoàn toàn khác biệt.
End of preview. Expand in Data Studio

VieNeu-TTS Vietnamese Speech Dataset

Dataset Description

Vietnamese text-to-speech dataset for fine-tuning VieNeu-TTS models. Contains paired audio recordings and Vietnamese text transcriptions.

Dataset Structure

Data Fields

  • audio: Audio recording (WAV, 24kHz, mono, 16-bit PCM)
  • transcription: Vietnamese text transcription of the audio

Data Splits

Split Samples
train 1,805

Dataset Statistics

  • Total audio files: 1,805 (filtered from 2,406 raw recordings)
  • Audio format: WAV, 24kHz sample rate, mono, 16-bit PCM
  • Duration range: 3-15 seconds per sample
  • Total size: ~733 MB (audio)

Metadata Files

The following CSV files are included for fine-tuning convenience (pipe-delimited, no headers):

File Samples Format
metadata.csv 2,402 filename|text
metadata_cleaned.csv 1,805 filename|text
metadata_encoded.csv 1,805 filename|text|vq_codes

Data Collection

Dataset was generated using asr-dataset-generation.

Audio-text pairs were collected and filtered with the following criteria:

  • Audio duration between 3.0 and 15.0 seconds
  • Valid Vietnamese text transcriptions
  • 597 samples removed during filtering (24.8% rejection rate)

Related Models

Usage

from datasets import load_dataset

dataset = load_dataset("quocs/hatrang-voice-4h")
Downloads last month
30